Đặc trưng cơ bản trong ca từ của nhạc hát Phật giáo vùng châu thổ Bắc Bộ
DOI:
https://doi.org/10.59294/HIUJS.23.2023.341Từ khóa:
đặc trưng, ca từ, nhạc hát, âm nhạc Phật giáoTóm tắt
Trong âm nhạc Phật giáo có ba bộ phận chính là nhạc hát (thanh nhạc), tổ chức dàn nhạc và nhạc đàn. Trong nhạc hát, sở dĩ âm nhạc Phật giáo thể hiện được những đặc trưng riêng so với âm nhạc dân gian truyền thống dân tộc chính là xuất phát từ đặc điểm lời - nội dung ca từ. Trên phương diện âm nhạc, sự phát hiện đặc trưng này sẽ giúp lý giải vì sao cấu trúc âm nhạc Phật giáo và âm nhạc dân gian truyền thống vùng châu thổ sông Hồng có những khác nhau cơ bản. Bài viết này phân tích đặc điểm ca từ góc nhìn chuyên ngành âm nhạc học mà không đi sâu nghiên cứu ngôn ngữ và đặc điểm của ngôn ngữ dưới góc nhìn thơ hay văn học nói chung.
Tài liệu tham khảo
[1] Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Phân viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam (2010), Kinh Dược Sư, (Việt dịch: Thích Tuệ Thuận), Nxb. Tôn giáo, Hà Nội, 2010.
[2] Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Kinh cứu khổ, Nxb. Hồng Đức, Hà Nội, 2012.
[3] Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Tổ đình Viên Minh, Quang Lãng, Phú Xuyên, Hà Tây, Thòa thượng Thích Phổ Tuệ (dịch - 2008), Kinh A Di Đà, Hà Tây, 2008.
[4] Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Kinh Địa Tạng, Hòa thượng Thích Tuệ Hải dịch, Nxb. Tôn giáo, Hà Nội, 2005.
[5] Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Khoa Thỉnh Phật, Khoa Nhiếp Linh, Khoa Triệu Linh, Khoa Chúc Thực, Phóng sinh, Thí thực, Bản thảo in dưới dạng sách, chùa Quán sứ, 2009.
[6] Phân viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam, Thơ chiêu hồn Nguyễn Du: Tấm lòng cứu âm độ thế của một thi nhân Bồ Tát, Nxb. Tôn giáo, Hà Nội, 2011.
[7] Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Phân viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam, Kinh Dược Sư, (Việt dịch: Thích Tuệ Thuận), Nxb. Tôn giáo, Hà Nội, 2010.
[8] Tổ đình Viên Minh-Quang Lãng, Phú Xuyên, Hà Tây, Kinh A Di Đà, Dịch giả: Hòa thượng Thích Phổ Tuệ, 2008.



