Thực trạng sử dụng công cụ đo lường khả năng đi lại trên người bệnh đột quỵ trong điều trị vật lý trị liệu
DOI:
https://doi.org/10.59294/HIUJS2025060Từ khóa:
đột quỵ, đi lại, khả năng đi lại, công cụ đo lường khả năng đi lại, nhận thức của nhà Vật lý trị liệuTóm tắt
Đặt vấn đề: Đi lại độc lập là một chỉ số quan trọng về khả năng tự chủ tổng thể nên phục hồi khả năng đi lại là mục tiêu chính của phục hồi chức năng thần kinh sau đột quỵ. Điều cần thiết là các nhà vật lý trị liệu (VLTL) phải sử dụng các công cụ đo lường để đánh giá khả năng đi lại cũng như hiệu quả của các biện pháp can thiệp. Mục tiêu: Mô tả thực trạng sử dụng công cụ đo lường khả năng đi lại của các nhà VLTL trên người bệnh đột quỵ; xác định các yếu tố liên quan đến việc sử dụng các công cụ này. Phương pháp: Sử dụng bảng câu hỏi được xây dựng, chỉnh sửa dựa trên một nghiên cứu trước đó và gửi đến các đối tượng đang làm việc tại các cơ sở y tế tại Việt Nam. Kết quả: Phân tích trên 116 nhà VLTL cho thấy tỷ lệ các nhà VLTL sử dụng công cụ đo lường khả năng đi lại ở người bệnh đột quỵ; nhận diện mức độ nhận thức của họ về tầm quan trọng của việc sử dụng những công cụ này. Kết luận: Việc sử dụng công cụ đo lường khả năng đi lại trên người bệnh đột quỵ đóng vai trò quan trọng trong quá trình lượng giá và điều trị. Tuy nhiên, vẫn tồn tại một số rào cản ảnh hưởng đến việc ứng dụng này.
Tài liệu tham khảo
[1] Thrift A.G., Thayabaranathan T., Howard G., et al, “Global stroke statistics”. International Journal of Stroke, vol.12, no.1, p.13-32, 2017. DOI:10.1177/1747493016676285.
[2] Atlanta G.: Center for Disease Control and Prevention. CDC (2019) Stroke Facts Online. Available at: https://www.cdc.gov/stroke/facts.htm. National library of medicine, 2022.
[3] T. Thomas, B. Stephen and M. Colin, "The global burden of cerebrovascular disease”, Cerebovascular disease, p.67, 2000.
[4] Kinoshita S., et al, "Utility of the revised version of the ability for basic movement scale in predicting ambulation during rehabilitation in poststroke patients", Journal of Stroke and Cerebrovascular Diseases, vol. 26, no.8, p. 1663-1669, 2017. DOI: 10.1016/j.jstrokecerebrovasdis.2017.02.021.
[5] Wada N., et al, "Clinical analysis of risk factors for falls in home-living stroke patients using functional evaluation tools", Archives of physical medicine and rehabilitation, vol.88, no.12, p.1601-1605, 2007. DOI: 10.1016/j.apmr.2007.09.00.
[6] Streiner D.L., Norman G.R., “Health measurement scales”, A practical guide to their development and use, p.15-27, 1995.
[7] Salbach N.M., Guilcher S.J., Jaglal S.B., “Physical therapists' perceptions and use of standardized assessments of walking ability post-stroke”, Journal of Rehabilitation Medicine, vol.43, no.6, p.543-549, 2011. DOI: 10.2340/16501977-0820.
[8] Diane U.J., et al, "Use of standardized outcome measures in physical therapist practice: perceptions and applications", Physical therapy, vol. 89, no.2, p.125-135, 2009. DOI: https://doi.org/10.2522/ptj.20080234.
[9] Abrams D., et al, "Monitoring the change: current trends in outcome measure usage in physiotherapy", Manual therapy, vol.11, no.1, p. 46-53, 2006. DOI: https://doi.org/10.1016/j.math.2005.02.003.
[10] Sibley, Kathryn M., et al, "Clinical balance assessment: perceptions of commonly-used standardized measures and current practices among physiotherapists in Ontario, Canada", Implementation Science, vol.8, no.1, p.33, 2013. DOI: https://doi.org/10.1186/1748-5908-8-33.
[11] Agyenkwa S.K., et al, "Assessing the use of standardized outcome measures for stroke rehabilitation among physiotherapists in Ghana", Stroke Research and Treatment, p. 9259017, 2020. DOI: https://doi.org/10.1155/2020/9259017.



